| by Ha Thu Nếu ai đã trải qua những ngày tận cùng đau khổ mới hiểu thế nào là hạnh phúc!
Quả đúng như vậy! Tôi đã từng nhìn Thư Kỳ (Shu Qi) với ánh mắt không mấy cảm tình vì quá khứ của chị, nhưng ngẫm lại cuộc đời mình, có lẽ nghị lực sống của mình còn thua kém chị rất nhiều. Thư Kỳ có thể ngẩng cao đầu đi lên từ những tháng ngày tối tăm nhất, trong khi tôi chỉ biết khóc lóc, chỉ biết than thân trách phận mình hẩm hiu.
Tôi đã có một tuổi thơ đầy gian khó, một thời con gái bất hạnh và một cuộc hôn nhân ngang trái. Nhưng nhìn lại, có vẻ như bản thân tôi chưa từng cố gắng thực sự để đạt được những gì mình mong muốn. Còn chị! Sau những tháng ngày vinh quang mà chị đã phải cố gắng hết sức mình mới có được, đôi lúc chị vẫn khóc vì cảm thấy cô đơn vì không mấy người có thể xoá bỏ những ký ức không tốt về chị, không mấy người thực sự hiểu được chị. Nhưng tôi thì luôn tin rằng một con người biết hướng thiện như chị sẽ mãi mãi được sống trong vòng tay yêu thương rộng mở của tất cả mọi người, trong đó có tôi.
Và dẫu rằng mỗi con người có một số phận khác nhau nhưng những thăng trầm và sự cố gắng của chị làm tôi thực sự cảm động. Cảm ơn chị đã cho tôi những nhìn nhận tích cực hơn về số phận của chính mình.
Ở một nơi xa xôi nào đó, mong chị hãy tin rằng tôi luôn luôn cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với chị!
|
|